Đời người là vô thường chỉ sống trong một hơi thở mà thôi.

THẦY VÀ TRÒ

Không biết từ khi nào, có lẽ là từ những ngày An còn là một đứa trẻ chăn trâu, để mỗi chiều An dắt trâu về ngang chùa là bị cuốn hút bởi tiếng tụng kinh của vị thầy trong ngôi chùa trên đỉnh đồi mà An chưa lần nào dám bước lên vì cái vẻ thâm u của phong cảnh.

Từ trước tới giờ An giữ trâu cho ông Sáu để kiếm tiền nuôi má. Nhưng bây giờ má đã mất rồi…. An trở thành bơ vơ trong cõi người ta.

Trưa hôm đó An bưng bức di ảnh của má theo ông Sáu lên chùa. Đứng trước điện Phật tự nhiên An thấy thân quen lạ. Nhất là vị sư phục, mới hiền từ làm sao. Và An không trở về nhà nữa.

Tắm xong An đi lo cho bữa cơm chiều. Trước khi lên công phu chiều, Thầy đã cắm sẵn nồi cơm điện. Giờ thì An chỉ chiên đậu hủ và luộc rau thôi. Sư phụ công phu xuống là thầy trò dùng bữa. Trong khi Thầy lau bàn thì An dọn chén bát ra sàn nước ngân (chứ không rửa, vì Thầy dạy tối không được khua chén bát, sợ loài ngạ quỷ nghe được thì chúng sẽ ngóng cổ lên đứt cổ mà chết, tội nghiệp).

 Cơm chiều xong sư phụ vào phương trượng, còn An lo nhang đèn chuẩn bị thời kinh tối. Dư thời gian thì lấy bài vở ra xem. Từ khi đí tu, ngoài việc dạy chữ Nho và kinh Phật ra, Thầy còn cho An đi học thêm bổ túc. An rất thích và học rất giỏi…Cứ như thế hai thầy trò đùm bọc nhau mà sống. Thầy lo cho trò, trò vâng lời thầy. Thầy đóng cửa trước, trò đi gài cửa sau… Cuộc sống ấy đều đặn trôi qua một cách êm đềm và hạnh phúc. Tưởng chừng như không có gì êm đềm và hạnh phúc hơn…

Rồi cùng với đà phát triển của đất nước, phong trào đô thị hóa đã làm cho  ngôi chùa cũng ngày càng bị ảnh hưởng. Người ta phóng một con đường lớn ngang qua chân đồi. Từ đó thay vì tiếng mục đồng thổi sáo gọi trâu về là tiếng kèn xe inh ỏi. Và nếu như trước đây chùa chỉ có vài ba thiện tín thân cận tới lui thì bây giờ là khách vãng lai cũng dập dìu hơn. Phần vì mến phong cảnh thanh nhã của chùa, phần vì cảm đức quý thầy nữa.

 Ta vẫn muốn ẩn mình nơi am vắng – thầy nói – nào ngờ Phật pháp lại xoay chuyển như thế. Thôi thì cũng đành phải tùy duyên vậy. Miễn là ta đừng để những thứ ngoại duyên đó làm phai lòng đạo là được rồi. Nghe không con.

– Thầy à, bây giờ công việc chùa nhiều như vậy, thầy cho con nghỉ học để phụ thầy nhe Thầy?

–         Học không tu là cái đãy sáng, còn tu mà không học là tu mù. Việc chùa nay làm không được thì mai làm. Làm không được nhiều thì làm ít. Ai có quyền bắt với buộc mình mà sợ chứ. Con cứ đi học bình thường.

Mặc dù chùa chiền bây giờ đã khang trang. Đời sống vật chất khá sung túc nhưng Thầy thì hình như vẫn không hề thay đổi chút nào Cũng đã đến lúc phải lên thành phố để học những chương trình Phật học cao hơn.

 Lần đầu tiên tiếp xúc với thành phố, An thầy choáng ngợp hẳn. An thấy mình thật là “lúa” với cái áo Nhựt cũ kỹ, đôi dép mủ và nhất là chiếc Cup 50 gia truyền của sư phụ.

– Thầy ơi, mua cho con chiếc Wave Anpha để đi học. Vừa nhanh, vừa khỏe, vừa…

– Vừa để không thua kém bạn bè nữa phải không con?

Thầy rầy mà vẫn từ tốn như một lời khuyên. Nhưng Thầy cũng không bao giờ nhắc tới chuyện mua xe mua xiếc gì nữa. Vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra. 

 Mỗi lần bước tới cổng trường nguy nga tráng lệ là An thấy tủi thân vô hạn. An lấy chân đá vào con ngựa sắt, để rồi ôm ngón chân bị chảy máu đó ngồi rên ri rỉ. “Người sao mà keo thế”, An buột miệng. Đó là lần đầu tiên An dám nói xấu về Thầy.

 Mà đã có lần thứ nhất thì phải có lần thứ hai, thứ ba… Nhất là An nghĩ rằng mình đã có đủ trí khôn để đánh giá đúng sai mọi vấn đề. An nghĩ rằng mình đã “phò tá” thầy từ khi chùa còn là am tranh vách lá cho tới ngày nay là một ngôi chùa khang trang. Ấy vậy mà thầy đã không nghĩ đến công lao to lớn đó của An ,

Chùa chỉ có hai thầy trò, hay là… An bắt đầu suy diễn, hay là Thầy còn có ai khác nữa. Trong đầu An hiện ra hình ảnh những đứa cháu dưới quê của Thầy mà thỉnh thoảng họ lên thăm Thầy

Và dần dần An nhìn thầy bằng một thái độ khác. Vẻ đạo mạo của thầy là một sự đóng kịch. Lời nói từ tốn là đạo đức giả. Khuyên người ta thiểu dục tri túc còn mình thì có tiền bỏ túi riêng.

Từ suy nghĩ dẫn tới hành động, An không còn tích cực làm việc chùa như trước kia nữa, An thường việc cớ học thêm cái này cái kia để mà trốn tránh việc chùa. An cũng dò la một số chùa ở thành phố để khi cần thiết thì lên thành phố ở luôn, chớ không muốn phục vụ cho một người mà An cho là giàu đổi bạn, sang đổi … đệ tử.

 có nhiều đêm ngủ không được An buồn muốn chảy nước mắt, khi nghĩ đến lúc phải bỏ thầy. Bỏ chùa mà đi. An ước gì Thầy vẫn thương mình như hồi đó thì An sẽ phục vụ Thầy suốt đời. “Không chừng ở đây ổng còn nghi ngờ mình canh me tiền bạc của ổng nữa là”, An nghĩ. chẳng lẽ lòng người đếu như thế cả sao?

Sáng hôm sau, sau khi công phu xuống không thấy An dậy nấu nước như thường lệ, Thầy xuống nấu nước rồi trở vào phòng gọi An. Gọi mấy lần mà vẫn không thấy An lên tiếng, Thầy tới gần đặt tay lên trán của An, trán nóng hổi. Trong khi An vẫn rên i ỉ là “lạnh quá, lạnh quá”. Thầy liền tức tốc đưa An nhập viện.

An bị cảm mạo. Nhưng bác sĩ còn phát hiện ra An bị một bệnh khác, nguy hiểm hơn nhiều, đó là bệnh tiểu đường. Theo An được biết bệnh tiểu đường muốn điều trị phải tốn rất nhiều tiền.

An nghĩ phen này chắc chết. Vì Thầy dễ gì chịu bỏ ra số tiền rất lớn như vậy vì một người không ruột rà thân thiết chứ. Chiếc xe có mười mấy triệu mà còn không dám mua nữa là. Hơn nữa thầy cũng không làm gì có nhiều tiền như vậy. Mình không sợ chết. Chỉ tiếc là chưa làm nên đạo nghiệp như đã dự tính mà lên mặt với Thầy đã quá coi thường mình.

Nhưng ngược lại với những gì An nghĩ, Thầy đã trị bệnh cho An. An không hiểu tiền đâu mà Thầy lại có nhiều như vậy. Chẳng lẽ Thầy giàu đến cỡ đó mà An không biết sao, An tự hỏi. Dù sao thì An cũng thấy cảm động vô cùng. Nhất là thái độ của Thầy. Thầy cầm số tiền lớn đưa cho An mà bình thường như thể mua một gói xôi vậy. Bình thường như những thời tụng kinh hàng ngày. Chứ không có vẻ gì là ta đây cả.

Bữa cơm chiều hôm đó An thấy có phần thịnh soạn hơn thường ngày. Nhưng Thầy ăn rất chậm, chậm lắm, như thể sợ phải xong bữa cơm vậy. Rồi Thầy nói: An à, đây là bữa cơm cuối cùng của thầy trò mình ở ngôi chùa này đó. Thì ra Thầy đã chuyển nhượng chùa cho một thầy ở Mỹ về. Nhờ đó mà mới có tiền trị bệnh cho An. Lát nữa sẽ có người tới nhận chùa – Thầy nói tiếp bằng giọng run run. Đây là lần đầu tiên An thấy Thầy xúc động như vậy. Còn thầy trò mình sẽ tới ở chúng ở chùa khác. Thầy đã xin rồi. Bàn giao xong là ta đi liền.

Thế là chiều tối hôm đó người ta chứng kiến hình ảnh hai thầy trò, tay mang túi đãy, kẻ trước người sau lững thững đi xuống đồi. Trên đỉnh đồi một tiếng chuông khác lạ vừa buông ra. Dẫn đường là một ánh trăng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: